Thơ

Minh Đức Triều Tâm Ảnh: Mẹ

mẹ bồng con bên sông
đăm đăm nhìn nước bạc
thương con cá lạc dòng
quảy lộn bến bờ xa
đời rớt câu hò
mái chèo ai lận đận
nước mắt đêm ngày
con đỏ khóc đòi cha

mẹ vớt cọng bèo đen
rác rều nhân sinh
đã đến hồi phế thải
tìm mảnh trăng xưa
từ thuở nước xa nguồn
giọt lệ long tong
rơi vào trang sử Phật
chảy suốt tháng năm dài
con chữ thấy buồn hơn

mẹ cặm cụi bên sông
kết con thuyền bát-nhã
đàn con đi hoang
lưu lạc vẫn chưa về
mẹ niệm Phật
hư không lần tràng hạt
sóng xao bờ
sinh tử cả trần mê!

mẹ thả cánh sen
gởi tin trôi vạn dặm
lữ khách bên cầu
soi bóng, sợi tóc rơi
những lối mòn cheo leo
tử sinh còn bươn bả
xa hút nhân tình
mây trắng lạnh lùng trôi

mẹ của tôi
mẹ của em
vẫn đêm đêm cầu kinh lạy Phật
giữa vô biên
khấn năng lượng bi từ
giọt nước mắt đã khô
trên từng con chữ vỡ
chiếc lá xa rừng
mê mải đuối ngàn hư!

Am Mây Tía, Tháng 7/2009
Minh Đức Triều Tâm Ảnh

Hiển thị thêm
Back to top button